Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

BUỒN



Buồn sao buồn đến thế này
Đến làn gió với sợi mây cũng buồn
Vật vờ như xác không hốn
Cố bới tìm chút bồn chồn nhớ nhung.

Nắng vườn khô xác dọc mùng
Cong queo tay mướp quấn vòng rào ao
Ếch con chân thấp chân cao
Rình rồng rồng cuốn rong rêu bập bềnh.


... Buồn như mình chả là mình
Buồn xơ xác cả mái gianh quê nghèo
Chỏng chơ dậu đổ bìm leo
Đen xì chim quốc nép chiều gọi đêm...

... Buồn chìm tận đáy nỗi niềm
Những mong khóc được ướt đêm một lần!
Thẫn thờ dõi vết tàn xuân
Duyên duyên nợ nợ... phù trầm nổi trôi!

Lá buồn; lá lả tả rơi
Tôi buồn khiến mấy tầng giời... buồn hiu!

NHẠT NHÒA

Đã rằng  một chút mong manh
Mà sao vẫn thấy chông chênh hả giời?!
Cũ xưa qua đã lâu rồi
Vấn vương gì  hạt nắng rời mé sân?!

Nhìn theo hun hút dấu chân
Nghiệp duyên… một thoáng phù vân cũng là!
Ngậm ngùi ... xa…  để mà xa
 Ngàn năm ấy cũng nhạt nhòa bóng gương!


Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

Lời thưa của Cư dân mới

Ngơ ngác Tôi: cư dân mới
Như là một chú sên con

Rón rén thò đôi râu nhỏ
Dò dò dẫm dẫm tìm đường


Mọi người nhà cao cửa rộng
Ắp đầy đồ đạc sáng choang
Tôi cũng dựng căn lều nhỏ

Táp gianh, dọi lá dọc ngang...

Ngày phô nắng vàng rực rỡ
Đêm khoe trăng bạc lung linh
Gió khuya kết sao xanh đỏ
Mây sớm nhuộm hồng bình minh


Xin mời bạn bè quen lạ
Dừng chân tệ xá quạnh hiu
Xin hãy cùng tôi kết bạn
...
Một mai vi vút sáo diều!