Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

THIỀN ĐÊM

Lởi thưa :  Thiền đưa con người về tĩnh lặng và hạnh phúc giải thoát... Cat tôi không dám lạm bàn. Chỉ viết luăng quăng cho vui mà thôi. Xin đại xá nếu có phạm đến Phép Thiền cao siêu!
Biển đêm
Tôi thiền…
Cõi Thiền mềm guồng  tơ
Xe lối  vào riêng tôi
  Tĩnh lặng.
Lặng tờ cõi  mơ
Cõi mơ ốc biển
Cõi mơ bọt nước ào trắng bến
Sóng đêm thì thào ru rím tôi
Biển đêm  rì rào  vỗ về tôi
bé thơ tôi
 bé thơ đất trời
  bé thơ vũ trụ
Con sóng mịn trườn... À ơi…
Đặc quánh biển mặn mòi:
Anh_ Người đàn ông Định mệnh riêng tôi!

Núi đêm
Tôi thiền
 Đá khô xác già nua lưng tựa
Đá bạc thếch sương hoang rơi nghiêng
 Chân nai giác khuya  xé lá
Tiếng chim ghẹo hoa mắt ngời...
Đáy thẳm trồi
Suối nguồn cát sỏi lăn công cốc
tròn xoe trườn
xô dốc
nước cuốn vẹt lòng trôi.
Hồng hoang tan.
 Tâm Thiền tụ:
  Anh _ Người đàn ông Định mệnh riêng tôi!

Nhỏ nhoi. Mong manh
Tôi _  Anh
 Hạt đất _
 Giọt trời

Đằm trong xanh
 Thiền đêm...

Cây đan màn êm
Cỏ nhồi gối ấm
Mây nước kết rèm
Định mệnh.
Trăng sao chăng đèn
Định mệnh.
Nửa cõi Thiền mơ
Nửa thực cõi Đời:
 Anh _ Người đàn ông Định mệnh riêng tôi!

***
Lâu rồi tôi quên chính tôi
Quên cả đợi chờ, quên luôn mong nhớ

Đêm nay
Tôi thiền
 Lửa

Lửa tình yêu
Đản sinh!

( Vũng Tàu Thiền Đêm 8/3/2014) 


HỌA THƠ HỒ XUÂN HƯƠNG

lời thưa: Sang nhà anh VUGIANG... thấy mọi người họa thơ Hồ Xuân Hương. HAT CAT cũng liều nhắm mắt họa đại
Tập tin:Ho Xuan Huong.png
NỢ ĐỜI 

Hỡi chị em ơi có biết không ?
Một bên con khóc một bên chồng
Bố cu lỏm ngỏm bò trên bụng
Thằng bé hu hơ khóc dưới hông 
Tất tưởi những là vơ với vén 
Vội vàng nào những bống cùng bông 
Chồng con cái nợ là như thế 
Hỡi chị em ơi có biết không ?
KHỔ VÌ CHỒNG
(Bài Hoạ Vũ Giang Sài Gòn)

Đừng hỏi cưới rồi có sướng không?
Ở đời đôi lúc khổ vì chồng
Khi thiu thiu ngủ chàng xoa bụng
Lúc mệt muốn nằm lão vỗ hông
Cái tí ra đường không đủ áo
Thằng cu đêm ngủ thiếu chăn bông
Bây giờ tiều tuỵ như ma đói
Đừng hỏi cưới rồi có sướng không?

Hạt Cat  họa

Bớ xóm làng ơi có biết không?
Hơn nhau “ cái ấy” được làm chồng
Sáng con ngoác miệng đòi no bụng
Tối lão ngứa “lòng” muốn dụi hông
Chân nghếch tay quơ vuông váy đũi 
Lưng oằn cật vẹo mảnh chăn bông
Một đời lầm lụi duyên cùng nợ
Bớ xóm làng ơi có biết không?

13.03.2014

"Bớ xóm làng ơi có biết không"
Tớ được hơn người là có chồng
Nheo nhóc con thơ đòi no bụng
Chồng đêm nằng nặc đòi đấm hông
Xiêu vẹo một thân đời chống chọi
Kiếm ăn chật vật có biết không
Có chồng cũng thể là thân tội
Kiếp sau biết thế đừng lấy chồng.


Em cám ơn chị Đoan

Mình có còn hơn khối kẻ không
Kè kè sớm tối một ông chồng
Khi đêm trời rét lo chườm bụng
Lúc sáng mưa rào vôi nắn hông
Gọi dạ bảo vâng cây biếc lá
vào thưa ra gửi nụ xòe bông
Một đời như thế như Tiên giới
Mình có còn hơn ối kẻ không

TỰ DIỄU MÌNH

-
Thấy đỏ nên ngờ đã chin rồi
Nâng niu xếp đặt giữa hoa tươi
Mới hay vầng sáng lòe hoa mắt
Đâu biết than đen ám dạ người
Mê đắm hào quang hồng ánh lửa
Tỉnh ra nhàn nhạt sắc ma trơi
Mị nhau, mai môt đời lừa lại
Có hối… một hai cũng muộn rồi!

2---

Có hối một hai cũng muộn rồi
Tại mình chứ đâu bởi ai xui!
Nẻo quang không bước, nhào tăm tối
Lối phẳng chả đi, tuột lõm lồi
Đâu biết thói đời đen hắc ín
Nào hay lòng dạ bạc phấn vôi
Một lời vái tạ trời cùng đất
Mắc tội bởi Tâm quá lụy lời!


LỤC BÁT VU VƠ


TẠ TỪ

Ngõ Xuân chạm rét tháng Hai
Ta nâng niu giọt mưa Đài riêng ta...
Xôi xa trả lại xôi xa
Ấm êm trả lại góc nhà ấm êm...

Tạ từ nhé sợi gió nghiêng
Thoáng bâng quơ của nỗi niềm bâng quơ! 

***


LỬNG LƠ
Ngàn năm trời vẫn lửng lơ
Vẫn lang thang… vẫn vật vờ đụn mây
Vẫn vần gió lốc cuồng say
Vẫn bão giông cuốn tháng ngày bão giông
Vẫn lung linh sắc cầu vồng…
Rồi ra không vẫn là không vạn đời.
Ngàn muôn một chút chơi vơi
Ừ thì thôi… Cũng thế thôi. Để mà…
Mỉm cười nghé chốn Ta bà
Mặc cỏ hoa với cỏ hoa dãi dầu
Mai bãi bể, mốt nương dâu.
Ngàn năm trời vẫn trên đầu lửng lơ!


Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

GÍA MÀ

Giá mà khóc được thì may
Đớn đau ấy, tủi hờn này có trôi?!
Đã đành thôi cũng là thôi
Ai xui thấp đất cao giời mà chi!
Bàn  tay ê ẩm dại tê
Những  mong  buông gió quay về hư không!
Tưởng đâu  đã thoát  khỏi vòng
Bông lau trắng hạt sương trong bồng bềnh...

Ngửa đầu thưa với Trời xanh:
Không dưng  đổ quán xiêu thành vì đâu?!
Nong tằm  thay mấy lần dâu
Tơ vàng rút ruột kén đau mấy lần?!
Gió sương lạnh giá đôi chân
Phong trần thế,  có phong trần nào hơn?!
Hoài công giữ phấn gìn son
Cho ven tròn, cố vẹn tròn… mai nay.

Nghịch dao thì đứt ngón tay
Lưỡi cùn cưa rỉ sao nhay ruột tằm?
Đếm ngày… đếm tháng… đếm năm.
Phụ nhau,  phụ đến cộc cằn thế ru?

Mở lòng giải oán gỡ thù
Xem trăng khi tỏ khi lu lẽ thường!
Nhưng mà… buốt tủy thấu xương
Đâu ngờ có kiểu tai ương lạ đời.

Kiến đàn xé lá che trời
Có che chắn được chơi vơi bốn mùa?!




Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

EM LÀ AI?






Em là ai?
 Ơi em!Ơi em?!!
Mà suốt đời chỉ lặng câm bóng chiếc
không ồn ào sấm sét
không lạnh lẽo  tuyết băng
 Em cũng không mượt mà ánh trăng

không lấp lánh vì sao  le lói
không rực rỡ  mặt trời chói lọi
 cũng không là giông bão gió mưa.

Em chơi vơi giọt nước - sợi tơ
vô định bến bờ
 khắc khoải!

Tháng ngày chìm nổi
Lối rẽ nhiều hơn tóc rối quanh đầu
Em  nhỏ nhoi chiếc lá vàng nát nhàu
Đính cội già  nua mốc thếch.
Em -  con ngựa còm chỉ hở hai con  mắt
chỉ biết một hướng đi!

Em thông minh hay em ngu si?
Đến bây giờ em không biết nữa!

Em - một toa tầu cũ mèm hoen rỉ
 Xộc xệch chạy trên ray
 ƯỚC LỆ LƯƠNG TÂM!




Thứ Tư, 15 tháng 5, 2013

MẸ ƠI!

Đêm lại đêm lần lần lữa lữa
Ngày với ngày sấp ngửa đổi thay…
Sớm hè nắng sợi giăng dây
Hạt sương mỏng ngọn gió dầy chơi vơi

Lá sấu vàng tròn rơi quyện nắng
 Hàng me xanh ắng lặng ngăn trưa
Bằng lăng tím nhuộm cơn mưa
Phượng hồng thắp lửa mong chờ tiếng ve.
Vời vợi chín chiều xa thương nhớ
  Quẩn bốn bề bới gió xới mây
Kiếp đời ai tỉnh, ai say
Hôm nay đấy, biết mai này về đâu?

Nhìn vạt cỏ rầu rầu èo uột
Trông khóm hoa vàng vọt thôi tươi
Chéo chồng muôn nẻo vạn nơi
Ai tìm rốn đất, chóp trời cùng ta?!

Mặt bể sớm nhoà nhòa bụi nước
Cánh buồm đêm lướt thướt nín câm
Oằn lưng cõng tháng vác năm
Im lìm cát lún âm thầm nước trôi
Cây hoa đại chiều phơi sắc trắng
Gốc bồ đề rợp nắng xanh xao
Tây Hồ cánh én xiên chao
Chuông chiều rung nhịp tháp cao cổng chùa!


*
Nước mắt muốí xưa sau mặn chát
Hơi lạnh buồn vò nát mai nay

Bông lau trắng xóa gió lay
Cầu mong Mẹ chốn nước mây an lành!